Thơ của học sinh
Đăng ngày 07/11/2013 bởi admin



Ước mơ

          ( Hoàng Hà Trang 11A2, năm học 2009-2010)

Con ước mơ được trở thành Nhà Giáo

Giống như cô dạy học biết bao điều

Con yêu cô, yêu bạn bè thân thiết

Nhìn cô cười ấm áp biết bao nhiêu   

          Yêu biết mấy những điều cô thường nói

          Tiếng nói cô như tiếng hát ru hồn

          Những lời yêu ngàn lần con muốn nói

          Nói thật nhiều cho thỏa lòng kính yêu

Con ước mơ, con ước nhiều lắm

Tháng năm dài con vẫn cố vươn lên

Bên đời con biết cô luôn dõi bước

Ước mơ hồng con quyết sẽ không quên.

 ---------------------------------------------------------

MÁI TRƯỜNG

Rồi một mai khi em phải xa trường

Quên sao được mái trường xưa yếu dấu

Lương Văn Tri! Sao mà thân thương quá

Khi xa rời, nối nhớ cứ khôn nguôi.

Nhớ phượng đỏ ngày đêm xào xạc lá

Cả tiếng thầy ấm áp những trang thơ

Lời cô dạy: “ Văn học là nhân học”

Chẳng bao giờ em quên được cô ơi

Quên sao được những vẫn thơ thủa ấy

Được dệt từ nỗi nhớ với tình thương

Gửi trọn từng trang “Hoa Trong Núi”

Rồi một mai khi em phải xa trường

Quên sao được lớp học đầu tiên ấy

Căn phòng nhỏ sao em yêu đến vậy

Kỉ niệm vui buồn chất chứa khóa quên

”Ôi trò văn cứ lúc mưa lúc nắng

Giận hờn chi mà mắt rơm rớm lệ

Nghĩ điều gì mà bỏ dở bài thơ”

Ta còn một năm nữa để bên nhau

Cùng cố gắng, lớp văn ơi hãy hứa

Dù ở nơi nào đi chăng nữa

Hãy luôn tự hào là lớp chuyên văn.

<Nông Kim Thoa – 12A2, năm học 2009 – 2010>

 

Có một miền đất lạ hóa quen

Nơi bàn tay cô vương còn mãi

Bàn tay thơm ngọt ngào hoa trái

Khoảng trời mơ mộng trong sách em

 

Cô ngồi đó soạn bài đêm đêm

Bên ánh đèn lung linh tỏa sáng

Những tháng ngày đứng bên bục giảng

Dìu dắt em từng bước vào đời

 

Con yêu cô, yêu bạn bè thân thiết

Nhìn cô cười ấm áp biết bao nhiêu

Yêu biết mấy những gì cô thường nói

Tiếng nói cô như tiếng hát ân tình

 

Những lời yêu ngàn lần em muốn nói

Nói thật nhiều cho thỏa lòng kính yêu

Yêu cô lắm người chèo chống đón đưa

Người mẹ hiền của lũ trẻ ngây thơ...

 

( Hoàng Thị Gió – 12A2, năm học 2013 – 2014)

---------------------------------------------------------

NHỚ

 

Nông Bất Phùng (HS khóa 1973-1976)

 

       Xa trường đã mấy mươi năm

 Nhưng lòng vẫn nhớ dù gần dù xa

       Cái thời sau quỉ sau ma

 Ngông cuồng khờ dại đã qua thuở nào

       Gặp nhau chí chóe mày tao

Gặp nhau toe toét đứa nào cũng vui

       Bây giờ tóc bạc da mồi

Găp nhau vẫn vậy ông trời chưa to.

---------------------------------------------------------

VIÊN PHẤN VÀ CHIẾC BÚT

         Nông Thị Thùy Dương

         Giáo viên môn Ngữ văn


Thầy cô với viên phấn,

Học trò với chiếc bút.

Cùng học hỏi kiến thức, 

Cùng rèn luyện kĩ năng.


Viên phấn không ngừng viết,

Chiếc bút viết theo sau.

Đậm tô những nét chữ,

Sáng tạo những tư duy.


Phấn mở ra tri thức,

Bút hướng tới tương lai.

Khi phấn ngừng phấn nghỉ,

Bút vẫn xây mơ ước.


Ngày mai bút khôn lớn,

Làm giàu đẹp quê hương,

Dựng xây thêm đất nước.

Bút vẫn nhớ phấn xưa?

---------------------------------------------------------

Chuyên đò đầu tiên

Nông Thị Hường

Giáo viên môn Lịch Sử

   (Thương yêu tặng học trò 12A1 niên khóa 2004 - 2007)

Chuyến đò đầu tôi đưa khách sang sông

Chật đầy ước mơ, chòng chành niềm hy vọng

Bao khát khao đã dồn thành nhịp sóng

Đưa con đò cập bờ bến của vinh quang.

Chuyến đò đầu tiên thật vất vả gian nan

Tay chèo vụng, hành khách còn nông nổi

Hành trình ba năm tưởng lâu mà rất vội

Bờ bến kia rồi, đò phải trả khách thôi!

Hành khách ơi, bờ bến kia rồi!

Có một con đường thênh thang phía trước

Có cả những chông gai mà ta chưa biết được

Phải bước một mình, hành khách có chùn chân?

Hãy vững tin, hãy dẫn bước và hãy quyết tâm!

Con đường chông gai kia rồi sẽ có ngày hoa nở

Người lái đò xưa vẫn ngồi bên bến cũ

Chờ ngày trở về, một chuyến đò nặng trĩu thành công!

---------------------------------------------------------

Cô giáo trẻ...
             Hứa Thanh Thương- GV Hóa


Em không giống cô giáo của ngày xưa
Không quần âu, áo sơ mi, nón lá
Chẳng thướt tha, dịu dàng như thế
Không nhẹ nhàng, mà cũng chẳng hiền đâu...

Em không giống cô giáo ngày xưa đâu
Là quần jean, là tóc nâu cắt ngắn
Là phát biểu những câu... vẫn còn teen lắm
Vẫn vui đùa như những nhóc học sinh...

Có người nói em chẳng giống giáo viên
Mà nhí nhố như còn là con trẻ
nhưng đã ai biết rõ về em đâu nhỉ?
Rằng đêm khuya em vẫn thức soạn bài.
những ngày trở lạnh, giọt nước mắt vẫn rơi, 
Thương các em co ro trong giá rét
Là khâm phục áo mỏng không che cơn gió lạnh
Mà giấc mơ vẫn không thể lụi tàn!

Anh có biết không, dù không giống ngày xưa
Nhưng trong em, trái tim người giáo viên vẫn sống
Và luôn thắp những ngọn lửa hy vọng
Cháy sáng ngời trong đôi mắt trẻ thơ...

Ừ thì em khác những cô giáo ngày xưa
Khi xe đạp thay bằng xe ga trắng
Nhưng trong cặp không quên bao viên phấn
Để viết nên cuộc đời những lớp học sinh!!!

---------------------------------------------------------

TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA

 

Nguyễn Biểu- Cán bộ - Bộ đội biên phòng  LS

Cựu học sinh 1983 - 1986

 

Tôi trở lại trường xưa theo dòng nhớ

Áo thời gian đã bạc bao nhiêu màu

Trong lưu bút vẫn ươm đầy kỉ niệm

Hoa hồi khô trong trang vở còn thơm

 

Tôi thẫn thờ bước trên sân trường cũ

Cố kiếm tìm dấu ấn của ngày xưa

Lòng bâng khuâng sợ chân làm đau cỏ

Nhánh hoa hồng rung bên khóm giậu thưa

 

Trò bất hiếu về trường xưa tự thú

Trước thầy cô, bàn ghế và bảng đen

Được khôn lớn từ những hạt phấn nhỏ

Giữa chợ đời con không cố tình quên

 

Thầy cô ơi! Con quỳ đây trươc cổng

Lòng ăn năn xám hối cùng tháng năm

Bạn bè ơi! Hãy về thăm trường cũ

Tạ tội cùng tôi những mái tóc đã hoa râm







Các tin bài khác


1