NHỚ MỘT KỶ NIỆM TINH NGHỊCH
Đăng ngày 07/11/2013 bởi admin



NHỚ  MỘT KỶ NIỆM TINH NGHỊCH

                                           SẦM VĂN QUANG

                                      Giám đốc Trung tâm Y tế huyện Văn Quan

                                                    Cựu học sinh khóa I (1973 - 1976)

         

  Tôi học cấp III vào những năm đầu thập kỷ 70 của thế kỷ trước. Năm vào học lớp 8 cũng là là năm có Quyết định thành lập Trường, mang tên Trường cấp III Lương Văn Tri (Khóa học 1973-1976). Thế hệ tôi rất tự hào được sống, học tập và rèn luyện dưới mái trường mang danh người chiến sỹ cộng sản trung kiên, bất khuất vì sự nghiệp giải phóng dân tộc Lương Văn Tri. Nhà trường ngày ấy rất đơn sơ, giản dị do thầy, trò và phụ huynh học sinh tự xây dựng: Nhà cột gỗ, cột tre, mái tranh, vách đất nhưng rất ấm áp tình người. Khóa của tôi có ba lớp, tôi học lớp 8a, 9b, 10c và cả ba năm học đều làm lớp trưởng kiêm Bí thư chi đoàn thanh niên. Năm cuối cấp, chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, nhà trường tổ chức phụ đạo và học sinh tự ôn tập ở ký túc xá, trong lúc ôn tập căng thẳng, các bạn giải lao và một sự kiện kỷ niệm làm nhớ mãi trong tâm trí tôi, nó theo tôi đến tận bây giờ!

          Đó là một trò chơi tinh nghịch của tuổi học trò “Ai gan dạ, ai dũng cảm!” và sau trò chơi tinh nghịch đó bọn tôi bị nhà trường cho làm kiểm điểm và bạn tôi người thực hiện cuộc chơi bị kỷ luật “cảnh cáo trước toàn trường”.

          Câu chuyện xin kể lại: Vào một đêm tối giữa xuân đầu hạ, trời tối đen như mực, trời se lạnh sau đêm học bọn tôi nấu cháo ăn đêm (shiu dè). Để thử lòng gan dạ, dũng cảm của nhau một bạn đưa ra ý tưởng điều kiện của trò chơi “Ai dám vào chỗ mộ thầy Hà Á Châu thì được tôn là người gan dạ, dũng cảm nhất!” và  được thưởng một gói kẹo, để có bằng chứng đã đến được mộ thầy thì phải có vật gì đó ở mộ cầm về làm tang chứng. Một bạn ở lớp tôi lên tiếng: “Để tớ đi!”. Đó là bạn Hoàng Văn Khoa và bạn ấy đã đi thật giữa đêm tối đen, sương rơi vắng lặng đâu đó có tiếng hú của thú rừng trên núi. Thầy Hà Á Châu là thầy dạy môn Văn, năm đó thầy đột tử trong phòng riêng và được chôn cất sát chân núi của Trường Phổ thông trung học Lương Văn Tri bây giờ, ký túc xá thời ấy ở trụ sở Tòa Án, Kho Bạc hiện nay. Như vậy khoảng cách đến được mộ thầy khoảng 500 m, tôi và các bạn lo lắng đợi! Rồi bạn Khoa cũng đã trở về dưới ánh đề dầu sắc mặt cười gượng, môi nhợt, người run run, tay phải cầm một mẩu dải băng dán trên vòng hoa ở mộ thầy Châu giơ lên, cả bọn tán thưởng và hô vang trong ky túc xá “Bạn Khoa gan dạ, dũng cảm nhất!”.

          Sáng ngày hôm sau Nhà trường biết chuyện, Ban giám hiệu đề nghị thầy chủ nhiệm lớp 10c Phạm Xuân Thiện kiểm điểm các trò tinh nghịch, cả bọn viết bản tự kiểm điểm và kiểm điểm. Do là chỉ là hành động bột phát, không có tổ chức và  chủ mưu nên tôi, các bạn lớp tôi và một số bạn ở lớp khác cùng khối không bị kỷ luật mà chỉ bị nhắc nhở và phê bình, riêng bạn Khoa người tự nguyện thực hiện trò chơi bị kỷ luật cảnh cáo trước toàn trường vì đã “phạm thượng” động vào “tài sản” chỗ linh thiêng yên nghỉ của thầy quá cố!.

Chúng tôi đều biết lý do thật sự của việc kỷ luật ấy là để cho chúng tôi tập trung vào học tập, không bị phân tán vào những trò chơi dại dột, vô bổ, không ích lợi gì cho việc học tập để thành người.

          Câu chuyện tinh nghịch trên đã để lại trong tôi một bài học đầu đời khi còn là học sinh, nó giúp tôi biết phân biệt, lựa chọn việc nào nên làm, việc gì không nên làm và giúp tôi cùng lớn lên và trưởng thành theo thời gian.

          Ngày chuẩn bị thi tốt nghiệp, thầy chủ nhiệm và ban cán sự lớp không quản ngại đường đất xa xôi đến từng gia đình phụ huynh, làm công tác tư tưởng cho các bậc cha mẹ, tạo mọi điều kiện cho các bạn trong lớp học và ôn thi tốt nghiệp. Kỳ thi tốt nghiệp đến, chúng tôi vững tâm và tự tin làm bài, lớp tôi đỗ tốt nghiệp 100%. Ngày liên hoan chia tay năm cuối cấp thật xúc động và vui vẻ, những món ăn liên hoan do chúng tôi tự chế biến nhưng ngon lạ...Cả thầy và trò vừa ăn, vừa hát thâu đêm đến sáng và không quên nhắc lại trò chơi “Ai gan dạ, ai dũng cảm!”.

          Mái trường ngày ấy  đơn sơ, giản dị, thế hệ của chúng tôi một thời đã sống, học tập, rèn luyện và trưởng thành.  

          Kỷ niệm 40 năm ngày thành lập trường (15/10/1973 – 15/10/2013), ngày Hội lớn của nhà trường là dịp để các thế hệ học sinh cũ được hàn huyên, gặp gỡ và ôn lại những kỷ niệm, những câu chuyện của riêng mình, thời mình. Riêng tôi, tôi muốn chia sẻ lại một kỷ niệm một thời để nhớ đó. Sẽ rất vui nếu như gặp mặt được đầy đủ các gương mặt thời ấy, nhưng tiếc rằng không thể được nữa vì nhiều bạn của tôi, trong đó có tác giả của trò chơi tinh nghịch đó đã đi xa về thế giới bên kia...

 

          Giờ đây dù ở cương vị nào, làm việc gì trong cuộc sống tôi mãi nhớ về Nhà trường, nhớ về những kỷ niệm, cả những kỷ niệm vui và kỷ niệm buồn, nhớ thầy cô và luôn nhắc nhở mình phải không ngừng rèn luyện, hoàn thiện bản thân, không được vấp ngã để phấn đấu hoàn thiện hơn, trưởng thành hơn để xứng đáng là người họ trò của Trường cấp III ngày xưa và Trường trung học phô thông mang tên người chiến sỹ công sản, kiên trung, bất khuất Lương Văn Tri ngày nay./.






Các tin bài khác


1