LƯƠNG VĂN TRI ƠI MÀU CHIA TAY HƯƠNG HOA
Đăng ngày 31/10/2013 bởi admin



LVT ƠI! MÀU CHIA TAY

                                                                   Cô giáo Chu Thị Nguyệt Hương

 

            Vậy là một năm học nữa lại trôi qua. Bằng lăng chưa tím nhưng chỉ hôm nay nữa thôi, LVT lại chia tay thêm một khoá học sinh nữa.
           "Sắp xa trường rồi, sắp xa tuổi học trò, xa mái trường LVT yêu dấu, ta muốn ước thật nhiều. Ước được là cô nhóc lớp 10, lần đầu tiên mặc áo dài, xoay qua xoay lại trước gương mãi. Ước được quay lại những lần lớp làm cô khóc. Ước được sống lại trong tiếng hò reo, tiếng vỗ tay của trận bóng chuyền, bóng đá ngày nào. Ước được một lần nữa nghe tiếng thầy ấm áp nói về tương lai, về một chân trời mới sắp tới. Ước được ngắm mãi sắc tím bằng lăng. Ước được đi qua cổng trưởng quen thuộc với câu nói “ Khi ta ở là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hoá tâm hồn”.

            Những ngày cuối cùng, ngắm nhìn lại chỗ ngồi quen thuộc, trên bàn vẫn lờ mờ những vết chữ học trò. Những ngày cuối cùng, khung trời trường mình giường như xanh hơn, nắng vàng hơn, bằng lăng rực tím, phượng thắm đỏ, và tim rộn hơn. Ta muốn ghi tất cả vào tim, khắc sâu mãi trong tâm trí để con sóng thời gian không thể xoá nhoà. Những buổi chiều cuối cùng ở lại trường, lòng nao nao. Nhanh thôi, những hàng cây, những lớp học, những nắng, những mưa của LVT rồi sẽ thành kí ức, nhưng sao ta vẫn muốn níu kéo. Thời gian trôi càng gấp, tim ta càng xốn xang. Làm sao để thâu hết ban của ta vào lòng, làm sao để tạc hết tất cả vào tim. Làm sao để đưa cả mái trường yêu dấu này vào tương lai. Rồi mai đây, đã lớn, đã trưởng thành, liệu khi trở lại trường, những cảm xúc hôm này còn vẹn nguyên?
             Không có cuộc vui nào không kết thúc, không có buổi tiệc nào mà không tàn. Hội ngộ rồi chia tay, quy luật nghiệt ngã của tự nhiên. Rồi đây ngày ra trường, ngày phải nói lời chào tạm biệt bạn bè, thầy cô, tạm biệt những hàng cây, ghế đá qên thuộc , ta sẽ khóc. Khóc cho ngày chia tay, khóc cho một thời học trò đầy nắng, khóc cho một mùa thi sắp đến với áp lực đè nặng. Qua rồi cái thời vô tư tung tăng sân trường, giờ là lúc phải đối diện với những quyết định về tương lai của chính mình.

             Hãy trao nhau những yêu thương, hãy xí xoá hết giận hờn, hãy cho một cái ôm thật chặt, một bàn tay thật ấm, vì ngày mai không còn là hôm nay nữa, vì ta sẽ xa nhau….Sẽ xa khi không còn ngồi cạnh bạn nữa, sẽ xa khi chẳng thể dừng bút ngắm bạn làm bài như hôm nào, sẽ xa khi bằng lăng, lớp học chỉ còn là kí ức. Nhưng bạn ơi, tim chúng ta mãi không rời xa, vẫn mãi hướng về nhau, mãi là của LVT yêu dấu.

 







Các tin bài khác


1